qua hết.
Đứng trước mặt Cát
Tường, Lập Quân gườm gườm:
– Em có dám thề với
anh là em không trở lại với tên lỗ mãng đó không, nói đi!
Cát Tường tránh ánh
mắt của Lập Quân:
– Em không thề.
– Có nghĩa là em đã
trở lại với hắn.
Bà Nguyệt tức giận:
– Con đường bằng phẳng
không đi, dì không hiểu con muốn gì nữa, Cát Tường.
Ông Bằng vỗ bàn:
– Ba cấm con có mối
quan hệ với thằng Hiếu, con rõ chưa?
Cát Tường uất ức:
– Ba! Hồi trước con
nghe lời ba bỏ đứa bé vì tương lai sự nghiệp của con.
Bao nhiêu năm qua,
con đã góp công sức không ít vào hãng phim. Bây giờ con muốn sống theo ý con,
xin ba đừng ép con hay buộc con phải làm theo ý ba nữa.
Đối với anh Quân,
con mang mặc cảm. Còn anh Quân luôn nhắc là ảnh ra ơn với con. Con không muốn sống
trong tình cảm gượng ép đó.
Lập Quân cười gằn:
– Đây chỉ là một
cái cớ của em thôi.
Quay sang mẹ, Lập
Quân giận dữ:
– Con sẽ về Pháp
ngay trong vài hôm nữa.
Lập Quân đi nhanh
lên lầu. Bà Nguyệt tức giận không kém gì Quân:
– Con hãy nói cho
dì biết coi Cát Tường. Lập Quân của dì có cái gì không tốt hay thua sút thằng
Hiếu?
Cát Tường nghẹn
ngào:
– Anh Quân rất tốt
với con.
– Vậy thì tại sao
con từ chối đám cưới với nó?
– Tại sao thì nãy
giờ con cũng đã giải thích rồi, thưa dì.
– Không phải! Vì
con yêu thằng Hiếu. Nếu như vậy, ngày xưa con ở lại nhà của họ đi, chạy về nhà
này làm gì? Thật ra, là do Lập Quân của dì quá yêu con, chứ đẹp trai, có tiền,
có địa vị như nó, nó muốn ai mà không được. Ngay đến cả cô em gái của thằng Hiếu
còn không biết liêm sỉ là gì, điện thoại tìm thằng Quân suốt ngày. Còn nghĩ là
Lập Quân không cưới được cô gái nào hơn con sao?
Ông Bằng nhíu mày:
– Bà để từ từ tôi
khuyên nó.
– Khuyên cái gì nữa,
nó còn là ngọc đâu mà treo giá ngọc. Tôi phát bực vì cái nết kênh kiệu của con
gái ông, ông làm sao đó thì làm đi.
Bà đứng dậy ngoe
nguẩy bỏ đi. Cát Tường ứa nước mắt:
– Xin ba đừng ép buộc
con có được không ba?
Ông Bằng thở dài:
– Bao nhiêu năm nay
hãng phim là do dì con và Lập Quân quản lý, tiền bạc họ thâu tóm hết. Nếu như cả
hai về Pháp hết, con bảo ba sống như thế nào đây?
Cát Tường cúi đầu
ngồi lặng im. Nếu cô ưng Lập Quân, hôn nhân của cô và anh không thể nào có hạnh
phúc. Đâu phải cô không biết Lập Quân còn có mối quan hệ với Thúy Hòa. Anh nói
yêu cô mà cùng một lúc có nhiều mối quan hệ không trong sáng sau lưng cô, mà
Thúy Hòa là một. Cô có thể lấy một người lăng nhăng như vậy làm chồng hay sao?
Và còn trái tim cô nữa, đang đầy tình yêu với Hiếu, từng ngày, từng giờ nhớ
thương thổn thức. Làm sao chung sống với một người mình không yêu.
Thúy Hòa đợi Lập
Quân có hơn nửa giờ đồng hồ. Cô đùng đùng nổi giận và quyết định không đợi nữa.
Vừa đứng lên dợm đi, cô mới thấy xe Lập Quân trờ tới. Anh bấm còi ra hiệu cho
Thúy Hòa ra xe với mình.
Thúy Hòa bực dọc đi
ra, cô mở cửa ngồi vào xe, giọng ấm ức:
– Anh có biết là em
đợi anh có gần một tiếng đồng hồ rồi không? Anh bận việc cũng điện thoại nói với
em một tiếng chứ. Đàng này, điện thoại anh không liên lạc được, em ngồi chờ mà
không biết anh có tới không nữa.
Lập Quân lạnh lùng:
– Sau này em không
phải chờ anh nữa đâu, khỏi cằn nhằn.
Thúy Hòa cau mày:
– Sao?
– Anh quyết định về
Pháp.
Thúy Hòa sửng sốt:
– Về Pháp? Rồi chừng
nào anh lại sang?
– Anh sẽ không về
Việt Nam nữa. Bữa gặp hôm nay là cuối cùng, chúng mình chia tay, anh chúc em
vui vẻ.
Thúy Hòa run giọng,
cô không muốn tin, chỉ là anh dọa cô thôi.
– Anh nói chơi
thôi, phải không?
– Anh nói thật.
– Anh về Pháp, bỏ
em?
– Anh chưa bao giờ
hứa hẹn với em điều gì cả. Em tự nguyện đến với anh.
Phần anh rất sòng
phẳng, anh chưa bao giờ để em thiệt thòi. Em nhớ lại xem!
Thúy Hòa lịm người
tê tái:
– Không cần nhớ! Vì
xưa nay chỉ có em tự nguyện và anh cứ nhận.
– Anh cũng không phải
chỉ có một mình em. Song người anh thích ...
Lập Quân không nói
nữa, vì xem ra có hơi tàn nhẫn, nên đặt tay lên đùi trần của Thúy Hòa:
– Anh sẽ không để
em thiệt thòi đâu.
Thúy Hòa chua chát:
– Anh nói là anh sẽ
cho tiền em chứ gì? Như sau mỗi lần ân ái với em, anh kín đáo bỏ tiền vào xắc
tay của em. Em đã từng tự ái kinh khủng, song vẫn cứ đến với anh, không phải vì
em cần tiền, mà vì em yêu anh, cam chịu mọi đối xử bạc bẽo của anh.
Lập Quân rút trong
túi áo ra tờ chi phiếu, anh đặt vào tay Thúy Hòa:
– Anh nói lời chia
tay với em. Hãy nên ghét anh hơn là yêu anh, vì xưa nay anh chỉ lợi dụng em. Có
điều anh có thể nói, anh khó tìm được một người yêu anh như em đã yêu anh.
Thúy Hòa bật khóc:
– Anh muốn bỏ em
thì bỏ, cần gì phải vuốt ve em. Rồi thời gian sẽ làm cho em quên được anh.
– Anh cũng hy vọng
như vậy.
Thúy Hòa cầm tay Lập
Quân áp lên má mình, cô nói bằng giọng van nài:
– Em muốn được ở cạnh
anh suốt đêm nay, có được không anh?
Lập Quân miễn cưỡng:
– Cũng được.
Thúy Hòa lau nước mắt.
Cô biết Lập Quân không yêu cô, anh xem cô như một cái trạm để tấp vào, chưa bao
giờ anh nói anh thích cô, anh chỉ ham muốn thể xác của cô. Sau đêm nay rồi, đường
ai nấy đi, khi đã không còn tình cảm thì níu kéo nhau càng khiến anh chán cô
hơn.
Không ngờ mới khóc
đó mà Thúy Hòa bình thản lại ngay. Lập Quân tạm yên tâm, anh kéo Thúy Hòa sát lại
mình, hôn nhẹ lên má cô trong cái ý nghĩ ban bố cho Thúy Hòa lần chót.
– Em đi Vũng Tàu với
anh, được không? Sáng mai về.
Thúy Hòa gật nhẹ:
– Em chẳng phải vừa
nói là em đi suốt đêm nay với anh hay sao?
Cô đùa:
– Đêm nay em sẽ
cùng với anh đi cùng trời cuối đất luôn. - Rồi cô hát nghêu ngao:
Tôi dại khờ mà vẫn
cứ say sưa Chuyện đời người làm gì có lượng cân đo ...
Cô cười phá lên:
– Em sẽ cho anh nhớ
mãi về em, như anh vừa nói là khó tìm được ai yêu anh như em đã yêu anh.
Lập Quân cười gượng,
bàn tay anh ta tham lam lần vào bên trong làn áo của Thúy Hòa ...
Hai người ra đến
Vũng Tàu lúc gần chín giờ đêm, thuê phòng, tắm rửa và đi ăn. Gương mặt Thúy Hòa
lúc xa vắng đăm chiêu, lúc ồn ào vui vẻ. Lập Quân nhún vai không quan tâm, anh
không mang một cảm giác lưu luyến nào ở phút chia tay, mà còn nhuốm lên ý nghĩ
độc ác. Hiếu cướp người anh yêu, đứa em gái của anh ta phải gánh chịu, cũng là
do cô ta dấn thân vào. Cô ta thích ăn ngon mặc đẹp và sống dễ dãi phóng túng. Lập
Quân từng ăn chơi, nhưng cái đầu óc thủ cựu của gã ăn chơi vẫn đòi hỏi sự tuyệt
đối, tính e thẹn rụt rè của con gái ...
Thúy Hòa mở tung cửa
sổ phòng ngay khi vào phòng. Căn phòng cô và Lập Quân thuê cửa sổ nhìn ra biển.
Gió biển thổi mạnh mát lạnh, mùi của biển xộc vào mũi Thúy Hòa. Cô nhìn ra xa,
bầu trời đen thẫm, ngọn hải đăng xa xa tỏa màu sáng.
Lập Quân cởi áo
ngoài máng lên móc:
– Em tắm trước đi
Hòa.
– Em tắm rồi. Để em
ngắm biển về đêm một lúc đã. Anh Quân! Anh nói biển hiền hay ác độc? Chứ em thấy
thường người ta ví tình yêu như biển cả mênh mông.
Lập Quân rùn vai:
– Anh không muốn
nghĩ đến điều vớ vẩn đó.
Lập Quân đi lại bên
Thúy Hòa, anh kéo cô vào mình và bắt đầu hôn cô, rồi kéo chiếc áo của Thúy Hòa
ra khỏi người cô. Anh cố tưởng tượng ra là mình đang ôm và hôn Cát Tường. Nụ
hôn dài đam mê ham muốn, nhưng Thúy Hòa lại rơi lệ, vì cô hiểu đây là lần cuối,
cái cảm giác lần cuối khiến cô đau khổ và cuồng nhiệt đáp lại sự ham muốn của Lập
Quân. Chưa bao giờ Lập Quân cho cô một xúc cảm tận cùng đến như thế ...
– Anh Quân!
Sau phút thỏa mãn,
Lập Quân nằm sải tay nhắm mắt lại lười biếng, ngôn từ yêu dù là giả dối cũng
không có. Thúy Hòa ngồi dậy, cô lặng lẽ ngắm từng đường nét quyến rũ của người
đàn ông mình yêu. Chỉ có duy nhất đêm nay mà thôi, anh sẽ bỏ cô đi xa mịt mù,
mà dù có ở lại anh cũng sẽ cho cô những phút hiếm hoi chợt nhớ, như là một sự
ban phát.
– Bao giờ anh về
Pháp vậy?
– Tuần sau.
– Em muốn biết sao
anh không ở lại, công việc của anh ở đây mà?
Lập Quân mở mắt ra,
anh ngồi dậy đốt điếu thuốc hút.
– Tốt nhất em không
nên thắc mắc. Chỉ biết đêm nay, chúng mình đã cho nhau kỷ niệm đẹp, thế thôi.
– Có phải anh vì
Cát Tường không? Nó đã trở lại với anh Hiếu của em.
Thúy Hòa nói với hy
vọng là Lập Quân sẽ thất vọng, anh sẽ chọn cô và ở lại, dù là cưới cô để trả
thù Cát Tường.
Lập Quân cười nhạt:
– Em chắc chắn như
vậy chứ?
– Sao không! Con nhỏ
Ngọc Bích nói anh Hiếu sẽ đi Thái Lan nữa, thế là cô ta quáng quàng chạy đi tìm
anh Hai em. Họ tái hợp với nhau thì cũng được đi, vì từ nhỏ họ đã luôn bên nhau
mà.
Đôi mày của Lập
Quân cau lại, ghen hờn dữ dội. Lời nói của Thúy Hòa khiến anh đau. Nếu như
không có cái gã khốn kiếp ấy, Cát Tường đã là của anh.
Anh ta thật là biết
đi trước để cho Lập Quân, kẻ tưởng đã thắng, cuối cùng là thất bại.
Lập Quân tức giận:
– Anh cũng chẳng cần!
Anh sẽ đi về Pháp để cho cô ta tự xoay trở với hãng phim. Rồi nó sẽ phá sản, thử
xem cô ta có còn vui vẻ yêu anh trai của em nữa không. Anh sẽ làm cho cô ta
không bao giờ cất đầu lên được.
– Như vậy anh đi về
Pháp là vì thất vọng Cát Tường?
– Anh còn muốn cô
ta phải khốn khổ nữa kìa. May là bao nhiêu năm qua, tiền bạc mẹ
♫ Tìm nhac mp3 ♫